Phá Thai và An Tử (Euthanasia)
An Tử có
nhiều điểm giống với vấn đề phá thai. Chẳng hạn, cả hai đều liên quan đến vần đề
lấy đi mạng sống của người vô tội – phá thai ngay lúc mới khởi đầu sự sống, và
an tử, vào lúc cuối đời. Nhưng có một vài điểm dị biệt. Đối với việc phá thai,
chúng ta thường không trông thấy hài nhi bị giết chết, trong khi an tử, nạn nhân
là một người đang hiện diện, một người mà công chúng đều biết đến. Sự khác biệt
này khiến cho an tử dễ hiểu hơn. Ngoài ra, về an tử, phần lớn không có những
tranh luận về bản thể con người bị giết chết. Điều này khiến cho vấn đề giản dị
hơn so với phá thai.
Tuy nhiên, trong vài khía cạnh quan trọng khác,
an tử lại khó khăn hơn phá thai. Thường khó nhận định là một hành động nào là an
tử. Phá thai rơ ràng hơn. Phá thai có nghĩa là giết người, rất là giản dị. An tử
là giết để giảm bớt sự đau đớn. Đây không chỉ giản dị là giết chết mà thôi, mà
là giết người dựa trên mục đích cảm thương. Nhưng cảm thương lại là một hiện
tượng hơi chủ quan; không hiển nhiên tức khắc là một người đă bị giết v́ cảm
thương hay không.
Hành động và không hành động
Đây không phải là sắc thái mơ hồ độc nhất của an
tử. Như được hiểu theo truyền thống, an tử không thể chỉ là một hành động, nhưng
c̣n là một bất hành động, một việc gây nên cái chết để giảm bớt sự đau đớn. Có
nghĩa là ngưng các chữa trị y khoa để gây nên cái chết (với mục đích giảm bớt
đau đớn) là một trường hợp an tử. Điều này có vẻ phức tạp, và thật vậy, rất phức
tạp. Tuy nhiên, cả đức tin lẫn lư luận giúp cho chúng ta hiểu được tại sao phải
làm như vậy. Ngoài ra c̣n có thể có một phương sách chính phủ phù hợp với sự
thật về an tử, như trường hợp của Gia Nă Đại, ngày nay. Dĩ nhiên, ưu tư là một
số người muốn lạm dụng chính sách này. Do đó chúng ta cần t́m hiểu an tử là ǵ
và luật lệ cần có để đối phó với sự việc này.
Giáo Huấn của Giáo Hội Công Giáo
Giáo Hội có một định nghĩa rơ rệt về an tử. Đức
Giáo Hoàng Gioan Phaolô II mô tả là “một hành động hay bất hành động có ư định
gây nên cái chết, với mục đích giải trừ mọi đau đớn" (Evangelium vitae, 1995, số
65). Có lẽ bây giờ, câu hỏi đầu tiên là, cái chết của ai, sự đau đớn của ai? Đây
là cái chết của những người vô tội đang đau đớn, hay được cho là đang đau đớn,
v́ tật nguyền, mang bệnh hay hấp hối. Ở đây có một rắc rối. Không chỉ là những
người đang hấp hối; mà là gây nên cái chết của những người có thể là tàng tật,
hay chỉ v́ đang mang một căn bệnh khó chữa. Trong trường hợp của Tracy Latimer ở
Ontario, Canada, là một em bé 12 tuổi bị bệnh đau màng óc, ba em là Robert
Latimer đă quyết định để cho em chết vào ngày 24 tháng 10, năm 1993, em có đang
hấp hối không? Không, em chỉ là một kẻ tật nguyền. Cái chết của em có phải là an
tử không? Đúng như vậy.
Bây giờ chúng ta hăy xem xét câu "gây nên cái
chết." Ở đây chúng ta đang đề cập đến một quyết định luân lư để bức tử, hay lựa
chọn cái chết cho một người vô tội. Nói cách khác, chúng ta đang nói về điều
Giáo Hội muốn hiểu là "sát nhân"– đó cũng là từ ngữ được hiểu theo truyền thống
ngôn ngữ là: gây nên cái chết cho một người vô tội. Như vậy, an tử là một h́nh
thức sát nhân.
Giáo huấn của Giáo Hội về sát nhân luôn luôn
giản dị và rơ ràng. Sát nhân là giết người. Sát nhân luôn luôn sái trái – dù mục
đích là làm giảm đau đớn hay v́ bất cứ mục đích nào khác, bất kể trường hợp. Tại
sao? v́ sát nhân, và an tử, vi phạm t́nh yêu và công lư là bổn phận của chúng ta
đối với Thiên Chúa và con người. Đời sống con người là một quà tặng của Thiên
Chúa, Đấng vẫn là chủ thể; con người không có quyền tự ư huỷ diệt những ǵ thuộc
về Thiên Chúa (Giáo Lư của Giáo Hội Công Giáo số 2277, 2260, 2258, 2280). Ngoài
ra cố t́nh giết một người vô tội hủy hoại phẩm giá và quyền sống của tất cả mọi
người mang h́nh ảnh của Thiên Chúa, như một tạo vật thiêng liêng được Đấng Tạo
Hóa tách biệt ra khỏi các loài thọ tạo khác trên trái đất. (Sáng Thế 1:26-28,
2:19-20).
Theo Chân Phước Gioan Phaolô II, các chân lư về
sự sai lầm của hành động sát nhân được mạc khải bởi đức tin của chúng ta, nhưng
cũng có thể được nhận biết bằng lư lẽ con người. Sát nhân bị cấm đoán bởi luật
lệ được mạc khải (nhờ đức tin mà có) và bởi luật tự nhiên (nhờ lư lẽ mà có)
(Evangelium vitae, số 57). Không những tất cả mọi hành động sát nhân, và an tử
đều sai trái; chúng hoàn toàn sai trái. Tại sao? V́ “đời sống con người – bị huỷ
diệt – là căn bản của tất cả những ǵ là bản thiện của con người, và là suối
nguồn cần thiết và là điều kiện của mọi sinh hoạt con người và mọi sinh hoạt của
xă hội.” (Tuyên Cáo của Vatican về Euthanasia, 1980, I).
Vào thế kỷ 20, các giáo hoàng đă giảng dậy rơ
ràng về sự dữ của an tử ngay từ Đức Piô XII. Tuy nhiên, chính Chân Phước Gioan
Phaolô II đă ban hành tuyên cáo chính thức nhất về luân lư của an tử. Trong
Thông điệp Evangelium vitae ngài nói: "Ḥa nhịp với các giáo hoàng tiền nhiệm và
hiệp thông với các giám mục của Giáo Hội Công Giáo, tôi khẳng định rằng an tử là
một vi phạm trầm trọng luật lệ của Thiên Chúa, v́ đây là một hành vi cố t́nh
giết hại một con người. Học thuyết này dựa trên luật thiên nhiên và luật lệ đă
được viết xuống của Thiên Chúa, được truyền lại bởi Thánh Truyền của Giáo Hội và
được dạy dỗ bởi các giáo phụ điạ phương và hoàn vũ." (số 65). Chúng ta hăy thử
xem xét đến việc lẩn tránh vần đề!
An tử cố ư và an tử v́ bỏ quên
Như thế, chúng ta biết rằng Giáo Hội coi an tử
như là sát nhân và là một cái ǵ hết sức vô nhân đạo. Nhưng chúng ta vẫn chưa
phân biệt được khi nào là an tử, khi nào không. Chúng ta thử coi định nghĩa –
chỗ an tử được giải thích là “một hành động bỏ quên không làm." Định nghĩa này
có ư chỉ là có hai h́nh thức an tử căn bản. Một là “an tử tác động” và “an tử v́
bỏ quên” (hay an tử thụ động). Đây là các từ ngữ đă được nhiều giám mục, thần
học gia, và tâm lư gia Công Giáo xử dụng. Tuy nhiên, Giáo Hội không có một danh
từ có tính cách hoàn vũ ở điểm này. Tuy nhiên, quan niệm mà các từ ngữ này muốn
diễn tả đă được tŕnh bầy trong giáo huấn của Giáo Hội.
An tử tác động, tác nhân luân lư gây nên cái
chết bằng một hành động tích cực bao gồm việc xử dụng một dược phẩm hay vũ khí
để gây nên cái chết. Như trường hợp của Robert Latimer trên đây, ông đă nối ống
thoát hơi của xe vận tải để làm cho con gái ông phải chết. Đó là an tử tác động.
Điều quan trọng là phải phân biệt an tử tác động với một vài h́nh thức làm giảm
cơn đau đớn có thể hơi tương tự. Chúng ta có thể dùng dược phẩm với mục đích để
kiềm chế cái đau; như trong trường hợp của bệng ung thư. Tuy nhiên, hậu quả có
thể tiên đoán nhưng không cố t́nh của y dược có thể là làm cho cái chết mau
chóng hơn. Như vậy có nghĩa là người bác sĩ cho thuốc ngừa đau có đang giết chết
bệnh nhân không? Rơ ràng là không. Mục đích của hành động như vậy là làm giảm
cơn đau; không cố t́nh hay lựa chọn cái chết. Hơn nữa, làm giảm cơn đau chắc
chắn là một hành động hợp luân lư. Dĩ nhiên, nếu một bác sĩ cho một liều thuốc
nhiều hơn mức độ cần thiết để giảm cơn đau, và v́ thế gây nên cái chết, th́
người bác sĩ ấy đă sát nhân.
Sự phân biệt này – giữa việc giết một người, và
làm một hành động có thể chỉ là một chăm sóc y tế tốt lành, mặc dù phụ hệ có thể
làm cho cái chết đến mau hơn – được dựa trên các giáo huấn Công Giáo từ thời Đức
Piô XII về sau. Đây là nguyên tắc được mệnh danh là có hai hậu quả. Nhưng điều
quan trọng cần ghi nhận là cùng một sự phân biệt này cũng được dựa trên truyền
thống luân lư và luật lệ của xă hội chúng ta. Tuy nhiên một số các nhà đạo đức
ngày nay lại cố gắng xóa bỏ sự phân biệt này. Họ cho rằng thuốc giảm đau cho
bệnh nhân cũng không khác ǵ an tử tác động, v́ cả hai đều đưa đến cái chết. Dĩ
nhiên, đây là một lư luận tốt nếu chúng ta muốn công nhận an tử. Nhưng lại không
hợp đạo lư, v́ bỏ qua sự khác biệt về mục đích trong hai lựa chọn luân lư này.
Trong một trường hợp mục đích là để giảm đau đớn; mục đích kia là để gây ra cái
chết.
Thế c̣n an tử v́ bỏ quên th́ sao? Trước hết, tất
cả mọi người đều biết là có thể giết chết một người bằng cách cất đi những nguồn
dinh dưỡng cũng như áp dụng một biện pháp nào khác gây nên cái chết. Một thí dụ
điển h́nh là bỏ cho chết đói. An tử v́ bỏ quên có thể bao gồm việc bỏ cho chết
đói, nhưng có thể bao gồm cả những phương cách ngăn chặn sự sống khác. Nói
chung, trong trường hợp an tử v́ bỏ quên, cái chết bị gây nên bởi việc cố t́nh
không xử dụng các biện pháp cần thiết để ǵn giữ mạng sống.
Có hai loại bỏ quên: quyết định không dùng các
biện pháp chưa xử dụng, và ngưng các biện pháp đang xử dụng. Các phương tiện
sống c̣n có thể bị ngăn cản hay bị ngưng là thành phần của an tử bao gồm các
phẩm dược, các máy móc kỹ thuật, và các cuộc giải phẫu, cũng như các biện pháp
nuôi dưỡng b́nh thường – như giữ cho căn pḥng có nhiệt độ an toàn. Nếu bạn đem
dấu các viên thuốc của người bà để cho bà cụ bị tai biến mạch máu năo và qua
đời, v́ bạn cho rằng bà cụ chết đi cho đỡ khổ, th́ đó là an tử. Nếu bà cụ nằm
liệt giường, và bạn tắt máy sưởi giữa mùa đông giá lạnh, và bà cụ chết cóng, th́
đó cũng là an tử, mặc dù bạn đang muốn cho bà cụ khỏi phải tiếp tục đau đớn.
Phương Tiện B́nh Thường và Khác Thường
Sự phân biệt giữa hai phương tiện – b́nh thường
khi không dùng th́ đưa đến cái chết, và khác thường, khi không dùng cũng không
mang lại cái chết – là một vần đề cổ xưa hàng thế kỷ trong Giáo Hội, và vẫn c̣n
hiệu lực ngày nay. Tuy nhiên chúng ta vẫn chưa trả lời hai câu hỏi, khi nào th́
các phương tiện có tính cách b́nh thường và khi nào th́ khác thường? Nói cách
giản dị, các phương tiện b́nh thường khi chúng hữu dụng và không quá mất công.
Chúng có tính cách khác thường khi chúng không hữu dụng và không quá mất công.
Làm sao để chúng ta biết khi một phương tiện hữu
dụng hay vô dụng, mất công hay không? Câu trả lời nằm trong một bản năng lạ lùng
Thiên Chúa đă ban cho tất cả mọi người biết suy luận: đó là khả năng phán đoán.
Rất tiếc là không có một danh sách ngắn gọn để đưa ra ở đây, một mặt để kê khai
tất cả các phẩm dược, các phương pháp giải phẫu, và kỹ thuật y khoa, và mặc kia
là tất cả những phương tiện khác thường. Tuy nhiên bản tính của người tiêu thụ
hiện thời là luôn luôn đ̣i hỏi để biết xem việc cho lọc thận, dùng máy thở, hô
hấp nhân tạo CPR có cứu thể sống người bệnh không? Câu trả lời Công Giáo là: cần
biết thêm chi tiết về t́nh trạng của bệnh nhân. Chỉ khi đó mới có thể có câu trả
lời. Nếu một người sống tại vùng quê cần được lọc thận nhưng phải đi rất xa mỗi
tuần một lần đến một thị trấn, đó là một vấn đề khó khăn, như vậy là khác
thường. Nếu có người đang dưỡng thương sau khi giải phẫu phổi, cần máy thở vài
ngày, th́ đây có lẽ là một trường hợp b́nh thường v́ có ích và không khó khăn.
Nếu tim của một người trẻ và khoẻ mạnh ngưng đập v́ bị nghẹt thở và có thể được
chữa trị nhanh chóng bằng hô hấp nhân tạo CPR – th́ đây là một sự chữa trị b́nh
thường. Nếu một người yếu đuối mắc chứng nan y và sắp chết, CPR sẽ là khác
thường v́ không hữu hiệu mấy.
Xin ghi nhận là bạn không thể nói rằng bất cứ
cái ǵ nhân tạo: máy móc, thuốc men và giải phẫu đều tự động được coi là khác
thường, và tùy ư lựa chọn trên phương diện luân lư. Con người chúng ta xử dụng
nhiều phương tiện nhân tạo khác nhau để duy tŕ sự sống. Khi chúng ta có thể làm
như vậy mà không khó khăn quá mức, chúng ta có một bổn phận luân lư phải dùng
các phương tiện này; nếu không chúng ta đă sao lăng không săn sóc đời sống con
người Chúa đă ban cho chúng ta. Một điểm khác của giáo huấn Công Giáo là, khi
quyết định bỏ qua không dùng một phương tiện y tế, mục đích phải nhắm vào vấn đề
là việc chữa trị ấy có vô ích hay quá khó khăn không? Không bao giờ được lấy
quyết định là một đời sống có vô ích hay khó khăn phiền toái.
Đây là việc nhận định về phẩm giá của đời sống
của những người tật nguyền hay mắc chứng nan y có thể đưa đến các quyết định ủng
hộ An Tử. Nói cách khác, nếu một người không nhận được trị liệu y tế để duy tŕ
đời sống không phải v́ trị liệu này vô ích hay khó khăn, nhưng v́ sẽ duy tŕ sự
sống cho một người đă được coi là nếu chết đi th́ tốt hơn, chúng ta ở đây lại có
một trường hợp không những là có sự kỳ thị mà c̣n có an tử nữa. Một thí dụ điển
h́nh là khi trẻ em sanh ra có triệu chứng Down phải chết v́ không được giải phẫu
để thông ruột già. Theo quan điểm của một số nhà tư tưởng Công Giáo được tôn
kính, trọng tâm của năo trạng về an tử – dù là chúng ta nói đến an tự tác động
hay an tử bỏ quên – là quan niệm rằng một số người chết đi th́ tốt hơn và việc
để cho họ chết có thể được chấp nhận.
Quyền Được Chết
Trước khi đề cập đến vấn đề thỏa thuận, từ chối
việc chữa trị, và có sự chỉ định trước, chúng ta cần biết ba điều về an tử:
Trước hết, một số nhà luân lư Công Giáo đă phân loại an tử thành tự nguyện,
không tự nguyện, hay bất khả kháng. Tự nguyện khi một người bằng ḷng nhận cái
chết bởi tay một người khác; không tự nguyện khi người bị giết không thể cho
biết họ thoả thuận (thí dụ: một đứa trẻ hay một bệnh nhân bất tỉnh); bất khả
kháng khi người bị giết chống lại việc này.
Điều thứ hai là sự tương đồng giữa trợ giúp tự
tử và an tử. Sự khác biệt là trong việc trợ giúp tự tử, người yểm trợ, giúp một
người tự tử bằng cách cung cấp một phương pháp làm chết người như độc dược, mà
không thực sự tự ḿnh áp dụng phương pháp này; trong an tử bất khả kháng, một
người thứ hai áp dụng phương pháp làm chết người cho người bị giết. Trên phương
diện luân lư, trợ giúp tự tử hoàn toàn nghịch lại với luật của Chúa v́ người đưa
cho nạn nhân một độc dược hay một dụng cụ làm chết người vô h́nh chung chấp nhận
quyết định trái luân lư là tự tử (Xem Evangelicum, số 66). Theo giáo huấn Công
Giáo, tự tử hoàn toàn trái luân lư v́ cùng một lư lẽ là sát nhân là sai trái
(như trên).
Điểm thứ ba là lư luận chính chống lại giáo huấn
Công Giáo về an tử. Theo quan niệm này, các cá nhân có quyền căn bản của con
người là được tự lựa chọn về những vấn đề liên quan đến cái chết hay sự sống. Tự
tử, trợ giúp tự tử và an tử bất khả kháng được coi là thành phần của một sự tiếp
nối, tất cả đều là các cách thức hành xử “quyền tự do lựa chọn” và “quyền được
chết”. Quan niệm này có khuynh hướng hoàn toàn cố định và tiêm nhiễm về sự kiện
lựa chọn, đến độ coi thường không cần xem xét coi sự lựa chọn đó tốt hay xấu cho
một người. Luân lư Công Giáo ủng hộ ước muốn tự do của con người, nhưng coi đó
là một điều tốt, và phải theo những tiêu chuẩn liên quan đến sự tốt lành của con
người. Đạo Công Giáo hiểu về phẩm giá con người rất phong phú so sánh với tư
tưởng tự do là điều cốt yếu.
Vấn Đề Thỏa Thuận
Trở lại vần đề thỏa thuận, từ chối việc chữa
trị, và có sự chỉ định trước. Giáo huấn Công Giáo dạy rằng một người bệnh có khả
năng th́ có trách nhiệm về cái chết hay sự sống của ḿnh và được lấy quyết định
cuối cùng về cách chữa trị của ḿnh (Đức Giáo Hoàng Piô XII, thuyết tŕnh tại
Hội Nghị Quốc tế về Y Tế ngày 13 tháng 9, 1952). Điều này có nghĩa là bệnh nhân
có quyền căn bản thoả thuận và quyền từ chối việc chữa trị. Như vậy đă có một
lănh vực về sự tự chủ của người bệnh. Tuy nhiên, về phương diện luân lư, quyền
thoả thuận và từ chối đă được minh định. Con người không có quyền thỏa thuận về
một điều sai trái như an tử. Con người cũng không có quyền từ chối những sự chữa
trị b́nh thường để ǵn giữ mạng sống, v́ sự kiện này tương đương với tự tử.
Những người chăm sóc bệnh nhân có trách nhiệm
luân lư phải tôn trọng sự tự chủ của bệnh nhân, và thường không ép bệnh nhân
phải nhận sự chữa trị ngược lại ước muốn của họ. Tuy nhiên, họ phải tránh không
được làm những ǵ trái luân lư, có nghĩa là họ không được nghe theo ư muốn của
bệnh nhân để làm những điều trái luân lư. Nếu bệnh nhân xin người chăm sóc áp
dụng thể thức an tử hay trợ giúp tự tử, người đó phải từ chối. Nhu cầu luân lư
này có thể đặc biệt khó khăn cho người chăm sóc khi bệnh nhân từ chối sự chữa
trị b́nh thường đă đang được áp dụng. Nếu bệnh nhân xin người chăm sóc ngưng
việc chữa trị ǵn giữ mạng sống b́nh thường để chấm dứt sự đau đớn, người chăm
sóc đang được đ̣i hỏi để tham gia vào an tử v́ bỏ quên – một điều người chăm sóc
không được chấp nhận. Trong trường hợp của bệnh nhân đang phục hồi sau khi giải
phẫu phổi và cần có máy hô hấp trong vài ngày, đây là sự chữa trị b́nh thường
trong trường hợp này. Giả tỉ bệnh nhân có vấn đề tâm thần và coi đây là một cách
để chấm dứt đời sống mau lẹ và xin bác sĩ rút ống và giây. Nếu bác sĩ thương cảm
và rút ống, th́ bệnh nhân chết. Đây là an lạc v́ bỏ quên. Điều bác sĩ phải làm
trong trường hợp này là cần t́m kiếm cho bệnh nhân được giúp đỡ về những khó
khăn tâm lư để hủy bỏ ước muốn tự tử.
Chỉ Định Trước (Di chúc)
Chỉ định trước có thể là phương cách để cho bệnh
nhân khi c̣n có khả năng để bầy tỏ ước muốn hợp lư về việc chữa trị. Học thuyết
Công Giáo không xác định về vấn đề chỉ định trước. Nhưng các Đức Giám Mục đă
tuyến bố lại có khuynh hướng nói rằng các người chăm sóc phải tôn trọng các chỉ
định trước khi được thi hành một cách hợp lư và không nghịch với luân lư Công
Giáo. Tuy nhiên, cần ghi nhận là có hai h́nh thức căn bản về chỉ định trước:
quyền hành lâu dài của luật sư, hay người thừa hành chăm sóc sức khoẻ, khi bệnh
nhân chỉ định một người khác lấy quyết định về việc chữa trị trong trường hợp
không c̣n khả năng; và di chúc về sự sống, khi bệnh nhân quyết định trước về
những sự chữa trị đặc biệt họ muốn hay không muốn. Các giám mục Công Giáo đă hầu
như chấp nhận h́nh thức thứ nhất, nhưng lại không ưa h́nh thức sau là chỉ định
trước. Có nhiều vấn đề khó khăn liên quan đến di chúc về sự sống. Nhưng vấn đề
của di chúc về sự sống là có thể trở nên phương tiện để đưa đến An Tử v́ bỏ
quên.
Bây giờ chúng ta cần t́m hiểu những ǵ giáo huấn
Công Giáo dạy về an tử và luật pháp. Đối với Giáo Hội, một đạo luật cấm sát nhân
rất cần thiết cho lợi ích chung của xă hội cũng như lợi ích của các cá nhân; và
phải được ban hành. Hơn nữa, sự b́nh đẳng đ̣i hỏi tất cả mọi người phải được bảo
vệ chống mọi h́nh thức sát nhân. Do đó, việc cho phép giết người bệnh, hấp hối
hay tật nguyền, ngay cả trong trường hợp an tử bất khả kháng là nghịch lại quyền
sống và sự b́nh đẳng. (Sách Giáo Lư Công Giáo, số 2273, 2237; Evangelicum số
71-72). Đối với Đức Chân Phước Gioan Phaolô II, an tử hết sức bất nhân và bất
công, và gây thiệt hại to lớn cho ích lợi chung. Không bao giờ có thể chấp nhận
an tử bằng một đạo luật trên phương diện luân lư, dù là đạt được đa số ủng hộ
bên trong một hệ thống chính quyền dân chủ (Evangelicum số 68-71). Và một đạo
luật cho phép an tử hay phá thai, theo ngài, hoàn toàn thiếu sót sức mạnh luân
lư ràng buộc và cần phải được chống lại (Evangelicum, số 72, 73).